*Con mắt thứ ba - Có cách nào để chúng ta không còn sợ chết ?!

Tam Tiểu Thư:

    Cho dù chúng ta đang ở thế kỷ 21,có thể bảo đây là một vấn đề mang tính chất vô vọng từ tiên đề! Từ thuở xa xưa,con người tìm đủ mọi cách để có thể trường sinh bất tử.Tần Thủy Hoàng từng phái thuộc cấp của mình ,đi tìm thuốc trường sinh,tất nhiên là không tìm được rồi. Do đó,họ không dám trở về nữa. Những người theo đạo Lão,cũng có một trường phái nào đó luyện thuốc trường sinh,thành công hay không thì không ai biết,nhưng thực tế thì chẳng thấy ai sống mãi mà không chết cả. Nói tóm lại,đây là một câu hỏi ,có lẽ không có câu trả lời,vì nó đi ngược lại với quy luật  của thế giới khách quan tự nhiên. Khoa học hiện đại cũng như tôn giáo,ít nhất ở điểm này cùng có một mẫu số chung,không có gì có thể tồn tại mãi mãi,vạn vật biến chuyển không ngừng,hiện tượng rối loạn ở một hệ nào đó,càng ngày càng gia tăng.Do đó,việc con người chết đi là môt điều không thể tránh khỏi,mà em chắc có lẽ,ai cũng biết như vậy cả! Nó là một sự thật,mà mọi người đều muốn tránh né,không muốn biết đến. Nhưng chị Admin à! Liệu chị có thấy ai trong lịch sử của loài người có khả năng tự ra đi,trước khi có sự can thiệp của thần chết?

TCPĐ:

   Tất nhiên việc này xảy ra lâu quá rồi,không thể có những thông tin độc lập để xác minh là việc này có thật hay không. Theo truyền thuyết thì,có một vị Sakya Muni,ngài đã bỏ xác vật lý ra đi,sử dụng kỹ thuật thiền định để thực hiện việc này. Trong thế kỷ 20 vừa rồi,cũng có một số người Tây Phương có kể lại trong các tập hồi kí của mình,ở bên Ấn Độ. Theo họ,có một vị tu sĩ trước khi chết,họ tụ tập những người quen biết,mời mọc mọi người ăn uống,sau khi nói lời từ giã,họ sử dụng kỹ thuật thiền định để bỏ lại thân xác thế gian! Nói theo giới truyền thông ngày hôm nay,chúng ta không có thông tin độc lập,để xác minh các mẫu chuyện nói trên.

Tam Tiểu Thư :

   Theo em hiểu thì bình thường con người sinh sống,ai cũng như ai,họ phó mặc cho định mệnh,hay nói đúng hơn là phó mặc số mệnh của  mình cho thần chết,chẳng có một số mệnh nào cả.Thường thường thì khi đau bệnh họ tìm cách chữa chạy bằng y khoa hiện đại,nếu gặp nan y thì đành quay về với y học cổ truyền,song song với việc van vái,cầu xin,cúng tế,dâng lễ... Đứng trước cái chết,,họ phó mặc phó mặc cho các giáo sĩ của tôn giáo,bảo sao thì làm vậy! Em thấy rõ ràng là một thái độ tiêu cực! Thực tế mà nói,chính những nhà tôn giáo đứng ra làm thủ tục này,họ cũng sợ hãi cái chết như ai! Em từng được nghe kể,em có một người bạn là một bác sĩ,chị đó có kể lại,chị được chứng kiến rất nhiều vị,đứng đầu những tổ chức tôn giáo lớn,có thu nhập rất cao,số tín đồ vô cùng đông đảo. Đến khi được chẩn bệnh là lâm trọng bệnh,họ hốt hoảng sợ hãi,thậm chí là gần ngất xỉu. Theo lời chị bác sĩ nói trên,khi thấy hiện tượng này xảy ra,chị ấy vô cùng thất vọng,khi những vị này còn khỏe mạnh,vị đó khuyên chị là thân xác này chỉ là chiếc áo,nay thay mai đổi,không có gì là quan trọng cả! Do đó,các bác sĩ chăm sóc cho vị nói trên,họ bảo là vị nói trên có một chiếc áo gọi là hoàng bào! Em không hề có ý định hạ thấp uy tín của ai cả,em chỉ mong muốn một thực trạng mà chúng ta nên biết. Vì sự thật nó là như thế đó.

   Tuy nhiên,chị Admin à! Em thấy thậm chí trong cả tài liệu Tử Thi Tây Tạng (Bradothodol),tất nhiên là bàn về diễn tiến của cái chết,có một thời gian thật là khủng khiếp,kéo dài nhiều chục ngày,bị đủ loại thực thể dày vò,hành hạ.Vẫn theo tài liệu này,từ lúc chết đi cho đến khi đầu thai,thì họ luôn luôn đặt ra vấn đề "thiền định". Em xin phép trích nguyên bản một số câu sau đây:

    "Hỡi ôi,từ nay xuất hiện trung ấm thân (Brado của cái trở thành,tôi sẽ tập trung tâm trí vào một vật duy nhất...và cố kéo dài sức mạnh thiện nghiệp của tôi..."

   Chị Admin cùng quý độc giả,những ai đó mà quan tâm đến bộ môn thiền định thì chắc chắn không lạ gì công thức bất tử của trường phái thiền định là: "Tập trung tâm trí vào một vật duy nhất",phát biểu vừa rồi,chính là chân ngôn thiền định của trường phái Phật giáo nguyên thủy và Raja Yoga,nay chúng ta lại tìm thấy câu nói này trong Tử Thi Tây Tạng. Chị Admin à!  Phải chăng đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?

TCPĐ:

  Nếu xem toàn bộ cuốn Tử Thi Tây Tạng,chắc chắn ai đó có một số kiến thức về trường phái Phật giáo,thì thấy đây là một sự trộn lẫn của trường phái nguyên thủy và trường phái đại thừa. Chúng ta có thể đơn cử những bằng cớ cụ thể nói sau: Trong tài liệu này luôn luôn nhắc tới vấn đề thiền định,thiền định ở đây dựa vào cơ sở là câu nói trên,xin phép được nhắc lại "chú tâm vào một vật duy nhất". Song song chúng ta lại thấy sự xuất hiện của rất nhiều vị Phật,của trường phái đại thừa,chúng ta phải hiểu như thế nào đây? Những vị Phật này nói chung là sản phẩm của Phật giáo Trung Quốc,nhưng lại xuất hiện trong Tử thư của người Tây Tạng. Phải chăng những vị Phật này chỉ mang tính chất biểu tượng? Chúng ta có thể hiểu như thế này,tôn giáo nào cũng nói đến lòng yêu thương mọi người,người ta hay dùng biểu tượng người mẹ.Do đó,công giáo có Đức mẹ Maria hằng cứu giúp,Phật giáo có Quán Âm Tự Tại,phật mẫu Kara,Phật mẫu Tara...có thể đó là một lối giải thích.

Tam Tiểu Thư:

   Chị Admin ạ! Liệu bộ môn thiền định có thể là một chiếc phao cứu sinh,vị cứu tinh thật sự cho nhân loại,công cụ khắc tinh của thần chết? Em muốn biết thực tế liệu có hy vọng gì với bộ môn này.

   Em thấy có quý độc giả cho là tu tập cái gì thì tu,trường phái nào cũng vậy,phải đợi tới khi mình chết đi mới biết ,kết quả thực tế của việc tu hành của mình! Đúng đó,em thấy có một vị nói như vậy đó.

TCPĐ:

   Người ta có thể nghĩ là,đây là một thái độ có lẽ tiêu cực. Thật vậy,tập luyện cái gì đó,mà chẳng có gì kiểm chứng,mà phải đợi đến lúc mình chết đi,cụ thể là không còn thân xác vật lý nữa,thì mới biết kết quả,người ta có thể e ngại là,cách tính toán này có quá nhiều may rủi. Vâng,nếu mọi việc diễn tiến tích cực sau khi chết thì chẳng nói làm gì! Nhưng diễn tiến lại trở nên tiêu cực,những kịch bản thật đáng sợ,kéo dài thời gian rất lâu,49 ngày thì phải,thì chúng ta không còn cơ hội,để sửa sang những sai lầm nữa. Số phận chúng ta hoàn toàn bị động,lành ít giữ nhiều,theo như tài liệu Tử Thư,thì chúng ta phải sử dụng đến kỹ thuật  thiền định,nhằm cải tiến tình hình quá xấu lúc bấy giờ của một người vừa chết đi. Việc này phải bảo là,một cách hài hước mà nói,là nằm mơ trong lúc đang thức tỉnh! Vâng! việc này hoàn toàn không thể thực hiện được. Kể cả một đời sống bình thường cho một người bình thường,cho dù chúng ta tu tập thiền định chưa chắc đã định được,nói gì đến khi trong tình trạng bối rối này của cái thân trung ấm,nào là hoàn cảnh bên ngoài khó khăn,hoảng hốt,sợ hãi. Mặt khác,lại hoàn toàn không có một kinh nghiệm gì về kỹ năng thiền định,thì lời khuyên này của tài liệu Tử Thư cũng hoàn toàn bằng thừa!.

Tam Tiểu Thư:

   Theo chị thì mình phải làm sao nhỉ? Em nghĩ là,chỉ có một cách duy nhất là làm sao đạt được những kỹ năng thiền định trong lúc mình còn đang sống. Mình phải thực sự đạt được kỹ năng này,để thực hiện những kỹ thuật,tương tự như người đã chết rồi hoặc cần tử.

TCPĐ:

Kính thưa quý độc giả!  

   Có lẽ đó là một sự thật,chúng ta không có cách nào khác. Chúng ta gác bỏ những tài liệu kinh sách. Em xin kể lại hai trường hợp sau đây mà em đã có cơ hội được chứng kiến,được hai đối tượng khác nhau,một nam và một nữ,hai người này rất am tường về bộ môn vật lý  hiện đại.

   Họ kể nội dung như sau: hai người này đều tập tành bộ môn thiền định một cách mò mẫm,trước khi họ biết đến trường phái Phật giáo nguyên thủy. Một đều cũng đáng quan tâm,Một người thì ở miền nam Việt Nam,một người thì ở miền Bắc Việt Nam. Họ kể họ ngồi thiền định rất lâu,khoảng 2 giờ đồng hồ,họ đều mô tả là đi ra khỏi thân xác vật lý của mình,họ vẫn tự ý thức được về cái tôi của mình,họ đi hết nơi này đến nơi kia,các kiến thức về vật lý họ không hề mất đi trong lúc tạm gọi là xuất hồn. Thông tin vừa rồi tất nhiên là không thể kiểm chứng được. Tuy nhiên,dường như bộ môn thiền định này,có thể làm cho người ta thoát ra khỏi thân xác vật lý,đối với 2 người nói trên là thụ động,nhưng nếu chúng ta sở đắc được những kiến thức kỹ thuật thực tế,thì rất có thể chúng ta chủ động bỏ được thân xác vật lý. Nói một cách khác,chúng ta có thể tách con người chúng ta chủ động ra nhiều thành phần khác nhau,bình dân mà nói gọi là hồn và xác.

Tam Tiểu Thư:

   Cứ cho là lập luận của chị có thể đúng. Vậy em có thể hỏi là chị có cơ sở lý thuyết gì để giải thích hiện tượng nói trên,nếu hiện tượng nói trên là một hiện tượng của thế giới khách quan tự nhiên. Em còn nhớ những tu sĩ Tây Tạng thường cho là,theo họ chẳng có gì là phép lạ cả! Vẫn theo họ,thì một số người đã có những kiến thức chuyên môn,nhằm khai thác,ứng dụng những quy luật của thế giới khách quan tự nhiên. Em nghĩ quan điểm này họ có lẽ cũng đúng,chúng ta có một hướng của khoa học tự nhiên,ai bảo trên đời này không có những hướng của khoa học khác của thế giới tự nhiên? Biết đâu có thể là,đây là chiều hướng khoa học của tương lai?!

TCPĐ:

   Đúng như em nói,chúng ta không có một lý thuyết khoa học nào,để giải thích những hiện tượng nói trên. Hay nói đúng hơn,chị không biết có lý thuyết khoa học nào giải thích hiện tượng nói trên. Tuy nhiên,nếu coi tài liệu Vi Diệu Pháp là một chủ thuyết,thì hiện tượng nói trên hoàn toàn có thể giải thích được. Những gì sắp sửa thuyết minh sau đây chắc chắn sẽ có khó khăn cho những ai đó,thiếu thông tin về tài liệu Vi Diệu Pháp. Thực tế là,không hiểu cái gì cả,em xin lỗi trước nếu quý độc giả không hiểu,thì cũng không phải là một điều gì đáng ngạc nhiên. Tài liệu này có thể cho là nó cũng khó hiểu không khác gì những lý thuyết của vật lý.

   Theo như tài liệu này thì con người là sự tập hợp của một yếu tố,vô cùng quen thuộc với những người am tường trường phái Phật giáo nguyên thủy: sắc,thọ,v v...Kỹ thuật thiền định đã diễn tiến như thế nào?

1. Một con người bình thường,thì có sự tương thích,có nghĩa là sự thích hợp giữa vật chất và tinh thần. Cụ thể là ở cảnh giới chúng ta đang sống gọi là dục giới ,vật chất phải có vài chục yếu tố,tinh thần gọi là tâm,phải có vài trăm yếu tố,còn phải kể tới sức mạnh của nghiệp,thường gọi là nghiệp lực...Con người tồn tại vì những yếu tố kể trên thích hợp với nhau.

2. Đến khi tu thiền định,bất kể trường phái nào,nếu thực sự đạt được những thành tích,thì những yếu tố kể trên không còn thích hợp với nhau. Cụ thể là,thân xác vật lý vẫn còn nguyên vẹn mấy chục yếu tố,trong khi tâm thì mấy trăm yếu tố,nay chỉ còn vài chục hay vài yếu tố. Quí vị thấy đó,thân và tâm có một sự lệch lạc,không còn tương thích với nhau nữa,trong lúc người tu thiền định định tâm. Chính vì lý do này,dù không muốn,phần tâm cũng phải ra đi,bình dân gọi là xuất hồn,dù chẳng muốn xuất hồn,thì hiện tượng xuất hồn vẫn cứ xảy ra!

Tam Tiểu Thư:

   Em thấy chị giải thích cũng khá dễ hiểu,cũng chẳng có gì là cao siêu,ghê gớm cả. Mặc khác,nghe có vẻ cũng hợp lý là đằng khác! Nhưng chị ạ! cứ cho rằng chúng ta sở đắc được kỹ thuật này,thì nó giúp gì cho chúng ta khi chết? 

TCPĐ:

   Đây chính là chìa khóa của vấn đề! Thật vậy,chủ động làm cho thân và tâm có thể tách ra được một cách chủ động,đó chính là một hình thức chúng ta làm quen với cái chết. Nói một cách khác,chúng ta tự tạo ra một cái chết chủ động,theo ý mình muốn. Ít nhất chúng ta tránh được trường hợp bị chết không mong muốn.Một số người theo trường phái Phật giáo,thường hay coi thường thao tác này. Tuy nhiên,thao tác này không dễ gì mà có được. Thao tác này rất có ý nghĩa.

 1. Trong khi tu thiền định,nó là cơ sở tập luyện những lớp thiền định cao hơn,chỉ kể từ sơ thiền trở đi mà thôi. Thật vậy,nếu chúng ta giữ thân xác thế gian,cộng với phần tâm dục giới,thì không thích hợp với sơ thiền hữu sắc.Thật vậy,ở sơ thiền hữu sắc,thân không còn những yếu tố như trước nữa,phải giảm đi rất nhiều.Do đó,nếu nói là vẫn giữ thân xác dục giới,mà lại đắc sơ thiền hữu sắc,thì mâu thuẫn sâu sắc với tiên đề! Phải nói là không thể hiểu được,vì nó là vô lý trên nguyên tắc.

 2. Cứ cho là tài liệu Tử Thi có thật,thì kinh nghiệm về định tâm của kỹ thuật thiền định,thật là quý giá cho cảnh thân trung ấm.

 3. Muốn tiến đến mục đích mà Phật giáo thường nói tới là giải thoát thì chính bản thân ngài SaKya Muni cũng phải tu thiền định,chính vì kỹ thuật này đã đưa đến trí tuệ,

Tam Tiểu Thư:

   Em có thể kết luận như sau "Trường phái Phật giáo mà mất đi thiền định,thì bảo là đã mất đi linh hồn của mình."

Xin kính chào toàn thể quý độc giả!

 

Xin quý độc giả lưu ý:

- Những bài viết này tôn trọng tuyệt đối luật pháp Việt Nam và Quốc tế

- Đây là bài viết của một cộng tác viên nghiệp dư,không phản ảnh quan điểm của trang TCPĐ.

- Không được cơ quan có thẩm quyền xét duyệt.Do đó tuyệt đối không có giá trị xét ở bất cứ góc cạnh nào

Xin cảm ơn!   

 

BÚT DANH :  MÔT CỘNG TÁC VIÊN

 (Đăng ngày : 03.04.2017)