* Con mắt thứ ba – Có một cách nữa để bạn nhìn thấy hào quang

 

Lời thưa của người thuyết minh.

Kính thưa quý độc giả!

    Trong những bài viết trước chúng tôi đã giới thiệu đến quý độc giả một phần nào những bài viết của tác giả Lobsang Rampa,về cách luyện tập để nhìn thấy hào quang.Để tránh sự nhàm chán,thay đổi khẩu vị,trong bài viết này chúng tôi xin giới thiệu đến quý độc giả,chuyên gia người Mỹ,một khoa học gia đích thực,làm việc tại cơ quan Nasa,cùng một đề tài về vấn đề hào quang của con người.

    Trong loạt bài viết này,chúng ta tạm gác bỏ rất nhiều vấn đề,thí dụ như: lịch sử vấn đề hào quang của con người. Tất nhiên ai cũng tự hỏi: tập nhìn hào quang thì rất hay rồi! nhưng hào quang thực sự có hay không?nếu có thì nó là cái gì? Hiệu ứng Kirlan phải chăng là một dạng hào quang hay không? Ở những đường dây điện cao thế,người ta cũng nhìn thấy những vầng hào quang? Còn rất nhiều vấn đề khác...Ở đây chúng tôi đề nghị phương pháp tiếp cận thực tế,lấy thực hành của chính bản thân mình,có lẽ đây là cách tìm hiểu,đánh giá vấn đề hào quang một cách thực tế nhất.

    Qua quá trình tập luyện nào đó,cũng có vị nhìn thấy cái gì đó,cũng có vị chẳng nhìn thấy gì cả! Kể cả những người nhìn thấy cái gì đó,người ta cho là ảo giác,ảo ảnh,tự kỷ ám thị,mắt quàng đèn lòa...Tuy nhiên,có vị do tập luyện miệt mài,có vị có thể do bẩm sinh nên đã nhìn ra cái gì đó,họ cảm thấy vui mừng thích thú về khả năng này.Càng lấy làm thích thú hơn khi ứng dụng vào thực tế,vào cuộc sống đời thường,tự thấy mình có một kỹ năng mà ít ai trên đời lại biết đến kỹ năng này,chứ chưa nói tới là có được kỹ năng này.Nhờ vào kỹ năng này ,người ta có thể đánh giá tình trạng sức khỏe nói chung của ai đó,mà chính họ không hề hay biết.Kỹ năng này được tập luyện mài dũa,càng ngày càng trở nên bén nhạy,chính xác,sắc sảo.Hào quang màu đỏ nâu đó là cơ thể con người,đó là tín hiệu cho biết,một bộ phận nào đó của cơ thể có cái gì đó không ổn. Ai đó có một hào quang tổng quát,màu xanh da trời,cho biết là người hành nghề trí thức. Kinh nghiệm thực tế của từng cá nhân,còn cho chúng ta biết nhiều hơn thể nữa.

    Cũng giống như những loạt bài nói về kỹ năng xuất hồn,những loạt bài về vấn đề này có rất nhiều tập,hy vọng những bài viết này cung cấp thông tin đến những quý độc giả có nhu cầu tìm hiểu.

 

Lời đề nghị của người thuyết minh. 

    Kính thưa quý độc giả,ngoại trừ những độc giả là những người đã có nhiều kinh nghiệm,còn những độc giả nào mới tiếp cận vấn đề này chưa lâu,những vấn đề liên quan đến những kỹ năng của tinh thần như là: tác pháp,thiền định,xuất hồn...Rất mong quý độc giả quan tâm đến những vấn đề nêu sau. Rất có thể một số quý độc giả cho đây là những vấn đề quá sơ đẳng thô sơ,mà tại sao lại cứ nhắc đi,nhắc lại. Vâng,tuy thô sơ thế này,nhưng nếu chúng ta thiếu sự quan tâm đúng mức,thì có thể tập luyện cả một đời người cũng không đạt được kết quả nào cả. Trên nguyên tắc các tài liệu kinh sách của các tôn giáo Á Châu,hay đề xuất một vị thế để tập luyện là: kiết già,bán già... Người ta cho là vị thế này là bản sao của các Tổ sư,uy nghi,chắc chắn,kinh huyệt thông suốt,tạo điều kiện cho các luân xa hoạt động tốt ...Nói tóm lại,đủ các thứ tốt,không có phản ứng phụ! Thực tế  không phải như vậy,điều này chắc chắn những vị bảo thủ cảm thấy khó chịu. Nhưng  tác giả như Lobsang Rampa,Barbara ann Brenner,Milarepa...Người thuyết minh bài này cũng xin hân hạnh đề xuất như vậy.

   Điều thân,thực tế là làm cho thế nào cho thân thể có thể bất động trong một thời gian lâu,mà không đưa tới việc đỗ ngã,tê buốt,làm hư hỏng cơ thể vật chất.Chỉ cần sơ suất nhỏ,là tay chân bị cấn,cơ thể bị cấn vào vật cứng,trong một thời gian lâu dài công phu,sẽ làm bể vở các vi ti huyết quản.Như tất cả mọi người đều biết,Hoàng Đế Nội Kinh cho biết,máu huyết không lưu thông sẽ sinh ra bệnh hoạn.

   Chúng ta sẽ đề cập đến vấn đề,làm sao để thư giản tâm lý.

   Phật giáo nguyên thủy và Raja Yoga cùng sử dụng chung một công thức là "tư cách chú tâm vào một vật duy nhất",trường phái Phật giáo gọi là Sama samadhi,có nghĩa là chánh định lại được định nghĩa một cách đơn giản như vậy.Đơn giản một cách bất ngờ!

   Có thể lại có một bất nghờ khác,chánh định thực tế không phải đơn giản như thế! Vậy là thế nào? Rất có thể nhiều quý vị đã thực hành nhiều năm,đến ngày cuối cùng cuộc đời không tìm ra được câu trả lời,thôi thì còn có cách là xin hẹn kiếp sau! Chúng tôi hy vọng là phần trình bày này,sẽ được quý vị chia sẽ những khó khăn của vấn đề,chứ không cho là có ý định tự đánh bóng cá nhân mình.

Phải chăng chúng ta có thể hiểu như sau:

   Thực là khó nói,phải chăng người Á Châu có một thói quen,phong tục tập quán,là trình bày bất cứ vấn đề gì cũng đều mang tính chất mơ hồ,khác hẳn với nền khoa học của người Âu Châu,kiến thức con người được phát biểu thành những định luật,nguyên lý,công thức,để tránh sự ngộ nhận,toán học là ngôn ngữ của khoa học.Chúng ta lại quay lại tìm hiểu về câu nói"tư cách chú tâm vào một vật duy nhất".Bình thường thì ai cũng nghĩ là,có nghĩa là ai muốn định tâm,thì lấy một cái gì đó làm đối tượng,rồi mình chú tâm mạnh mẽ liên tục vào đối tượng đó. Đối tượng này thiên hình vạn trạng,từ một chấm đen,chấm đỏ,cho đến chấm đỏ của cây nhang đang cháy,ngọn nến,phức tạp như một đàn pháp của trường phái Mật giáo Tây Tạng. Nói tóm lại,người ta nghĩ ra đủ cách để làm thế nào cột cái tâm mình lại. Nào là lý thuyết của luồng tâm thức,nào là những tâm Javana,tốc hành tâm...Người ta giải thích cấu tạo của tiến trình tâm một cách cơ học của thao tác thiền định...Người thì nghĩ ra cách "thấy vọng thì theo",tất nhiên là còn lại chân tâm...Người ta nghĩ ra đủ phương cách để làm sao định tâm,nhưng hình như tâm con người có vẻ bướng bỉnh,chẳng có liệu pháp nào trị được cả! Nó đi theo con đường nó muốn,mình đi theo con đường mình đi.

   Hình như cái khó hiểu của câu chân ngôn " Chú tâm vào một vật duy nhất" có thể được hiểu như sau,chúng ta chú tâm vào một vật cho đến khi mất ý thức,về kỹ thuật người ta gọi rằng,đây là "tâm đi tìm",tâm đi tìm này chỉ đạt được chất lượng khi,người đi tìm mất đi ý thức (ta nhớ lại  đây là giai đoạn của sơ thiền hữu sắc).Sau đó,nghĩa là sau khi mất đi ý thức,chúng ta thấy "tôi và đối tượng để quán tưởng là một",có nghĩa là,khi mình dùng một điểm sáng để làm đối tượng để quán sát,thí dụ như một bóng đèn led chẳng hạn,đến giai đoạn này chúng ta thấy chính chúng ta là điểm sáng,điểm sáng của chúng ta là một.Đây là một bước mở đầu hết sức quan trọng cho bất cứ ai có ý định tập luyện những bộ môn tương tự.Không biết có chủ quan  quá không khi người ta nghĩ là,khi người ta vỡ lẽ được vấn đề này,thậm chí là chưa đạt được thành tích này,thì đời sống của con người đã chấm dứt!

   Nói một cách khác,tính chất tự nhiên cơ học của kỹ thuật này là làm cho cái tâm của con người này tách ra khỏi cơ thể vật chất một cách tự động,nôm na bình dân gọi là xuất hồn,xuất vía gì đó...Có lẽ những ai tự cho là mình thích tu chánh định,định chân chánh,thì nay vô tình họ đã tạo ra được hiện tượng xuất hồn một cách vô tình hay còn gọi là thụ động.Quý vị nào đã từng tu thiền định,đã từng có vị cảm nhận là không nhận thấy sự hiện hữu của thân xác vật lý mình đâu,nhưng quý vị vẫn hiện hữu không có cơ thể vật lý,quý vị tự cho là mình có tập luyện xuất hồn bao giờ đâu,mình đâu có ý định tập luyện xuất hồn,vì nghe người ta nói là các loại thần thông là tà pháp,do đó cần phải tránh xa.Nhưng nay tập chánh định,kỹ thuật thuần túy của Phật giáo nguyên thủy,mà cái tâm lại là một nơi ( hồn),cái xác vật lý (sắc) lại ở một nơi.Thật là một thảm họa cho tôi.

    Liệu người ta có thể giải thích được hiện tượng này? Lý thuyết của các bộ luận,hoàn toàn có khả năng để giải thích.Tâm và sắc khi chúng ta sống bình thường cần có sự tương thích,tâm dục giới tương thích với sắc dục giới.Nói một cách khác là hai đơn vị này ăn khớp với nhau.Nhưng khi tu thiền định,những tâm thiền trở nên mạnh mẽ,gọi là thiền thiện tâm,số tâm còn lại rất ít,không thích hợp với cơ thể vật lý của dục giới.Do đó,vì không thỏa mãn được định luật tương ứng,cụ thể là tâm và sắc không cùng một loại.Do đó,nó tự tách ra.Nếu quý độc giả hiểu như vậy,thì chẳng phải là một thảm họa cho mình đâu,có lẽ ngược lại là đằng khác.

    Do nhu cầu để tập nhìn hào quang,chúng ta làm chủ được thân xác vật lý và tâm lý,tôn giáo gọi là điều thân,điều tâm.Việc này vô tình đưa đến nhập vào một lớp định nào đó.Ở trạng thái định tâm này,chúng ta dù muốn hay không,chúng ta có một con mắt khác,một dạng tri giác khác ( PERCEPTION).Việc này là một hệ quả tất yếu,bình thường...Rất có thể quý độc giả sẽ có nhiều phản ứng khác nhau: ngạc nhiên,sợ hãi,mừng,vui... 

 

Xin quý độc giả lưu ý:

- Những bài viết này tôn trọng tuyệt đối luật pháp Việt Nam và Quốc tế

- Đây là bài viết của một cộng tác viên nghiệp dư,không phản ảnh quan điểm của trang TCPĐ.

- Không được cơ quan có thẩm quyền xét duyệt.Do đó tuyệt đối không có giá trị xét ở bất cứ góc cạnh nào

Xin cảm ơn!   

* Thành thật xin lỗi quí độc giả, Trong những bài viết này có quá nhiều lỗi chính tả ở các ngôn ngữ và biểu tượng toán học . Tác giả sẽ khắc phục thiếu sót ở những bài viết sau. Rất mong quí độc giả lượng thứ *

 

BÚT DANH :  MÔT CỘNG TÁC VIÊN

 (Đăng ngày : 15.03.2017)